umbledore, và nghe tiếng thầy đang nói: 
- Thầy sắp sửa khóa cửa nhốt các con trong này. Còn năm phút nữa thì đến nửa đêm, Granger, chỉ trong ba vòng quay là phải xong. Chúc các con may mắn.. 
Thầy Dumbledore bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại. Hoảng kinh hồn vía, Harry và Hermione chạy ào tới trước. Cụ Dumbledore ngước nhìn lên và một nụ cười tươi nở rộng dưới bộ ria bạc dài thòng. Cụ hỏi nhỏ: 
- Sao?. 
Harry nói, hụt cả hơi: 
- Tụi con làm xong rồi!, Chú Sirius đã thoát, đã cưỡi con Buckbeak bay đi!. 
Cụ Dumbledore tươi cười với hai đứa nhỏ: 
- Giỏi lắm, thầy nghĩ là.... 
Cụ Dumbledore dừng lại, chăm chú lắng nghe xem có tiếng động nào bên trong bệnh thất không: 
- Xong, thầy nghĩ là hai đứa con cũng vừa đi xong. Các con vô được rồi... Vô đi... thầy sẽ khóa cửa nhốt các con lại.... 
Harry và Hermione lướt vô trong phòng bệnh. Căn phòng trống vắng, ngoại trừ Ron vẫn còn nằm bất động trên cái giường ở cuối phòng. 
Khi tiếng khóa cửa vang lên đàng sau Harry và Hermione, thì tụi nó đã bò lên giường rồi. Hermione cất cái Xoay thời gian vô trong áo. Chỉ lát sau, bà Pomfrey sải chân bước dài ra khỏi Văn phòng của mình: 
- Tôi nghe như ông Hiệu trưởng đi rồi thì phải? Bây giờ tôi được phép chăm sóc bệnh nhân của tôi chưa?. 
Bà Pomfrey đang ở trong trạng thái không vui chút nào. Harry và Hermione nghĩ tốt nhứt là tụi nó nên ngoan ngoãn nhận mấy thỏi sôcôla mà ăn cho xong. Bà Pomfrey đứng cạnh tụi nó, để chắc chắn là tụi có có ăn hết mớ sôcôla ấy. Nhưng Harry không thể nào nuốt nổi. Nó và Hermione đang hồi hộp chờ đợi, nghe ngóng, thần kinh tụi nó căng như dây đàn. 
Và rồi, khi bốc tới miếng sôcôla thứ tư của bà Pomfrey, thì tụi nó nghe có tiếng gầm giận dữ đang dội lại từ xa, đâu đó nghe như từ phía trên đầu... 
Bà Pomfrey hoảng hốt nói: 
- Cái gì nữa đó?. 
Giờ đây tụi nó có thể nghe thấy giọng nói giận dữ đó càng lúc càng lớn hơn. Bà Pomfrey trừng mắt ngó ra cửa. 
- Hết sức nói! Họ đánh thức tất cả mọi người dậy mất! Họ nghĩ họ đang làm gì kia chứ?. 
Harry cố dỏng tai nghe tiếng người đang nói, càng lúc càng gần hơn... 
- Chắc là hắn đã làm phép Độn thổ rồi, ông Snape à. Lẽ ra chúng ta nên để người lại canh hắn trong phòng. Nếu mà chuyện này lộ ra.... 
Thầy Snape rống lên, bây giờ thì tiếng của thầy nghe sát ngoài cửa: 
- HẮN KHÔNG ĐỘN THỔ, NGƯỜI TA KHÔNG THỂ ĐỘN THỔ HAY HIỆN HÌNH BÊN TRONG LÂU ĐÀI NÀY! CHUYỆN - NÀY - NHỨT - ĐỊNH - CÓ - DÍNH - DÁNG - TỚI - HARRY POTTER!. 
- Ông Snape, nói năng có lý một chút coi... Harry đang bị khoá nhốt trong phòng mà.... 
RẦM! 
Cánh cửa phòng bệnh mở bung ra. 
Cả thầy Snape, ông Fudge và cụ Dumbledore đều sải bước chân đi vào phòng. Chỉ có một mình cụ Dumbledore là trông vẻ mặt tỉnh bơ. Đúng ra là trông cụ có vẻ như khoái chí thầm nữa là khác. Ông Fudge thì tỏ ra giận dữ. Nhưng thầy Snape thì không còn là thầy nữa. Ông thét: 
- KHAI RA ĐI, POTTER! TRÒ ĐÃ LÀM GÌ?. 
Bà Pomfrey rít lên the thé: 
- Giáo sư Snape! Ông phải biết tự kiềm chế chứ!. 
- Ông Snape, coi đây nè. Hãy lý luận cho hợp lý một chút: cửa thì bị khoá, chúng ta vừa thấy đó.... 
- CHÚNG GIÚP HẮN ĐÀO TẨU, TÔI BIẾT MÀ!. 
Thầy Snape rống lên, chỉ tay vào mặt Harry và Hermione. Gương mặt thầy vặn vẹo méo mó, nước miếng văng tùm lum. 
Ông Fudge quát lên: 
- Bình tĩnh nào! Ông đang nói năng loạn xạ vô nghĩa lý!. 
Thầy Snape rít qua kẽ răng: 
- ÔNG KHÔNG BIẾT POTTER ĐÂU! NÓ ĐÃ LÀM CHUYỆN ĐÓ, TÔI BIẾT LÀ NÓ ĐÃ LÀM CHUYỆN ĐÓ!. 
Cụ Dumbledore nhẹ nhàng nói: 
- Thôi được rồi, thầy Snape à! Hãy suy nghĩ điều anh vừa nói. Cánh cửa này đã được khoá từ khi tôi rời khỏi phòng bệnh cách đây mười phút. Bà Pomfrey, bà có thấy mấy đứa trẻ này ra khỏi giường không?. 
- Dĩ nhiên là không!. 
Bà Pomfrey sừng sộ: 
- Tôi đã ở bên cạnh chúng từ khi ông rời khỏi nơi này.. 
Cụ Dumbledore bình tĩnh nói: 
- Đó, anh Snape, anh thấy đó. Trừ khi anh cho là Harry và Hermione có thể có mặt ở hai nơi cùng một lúc, còn thì tôi cho rằng chúng ta không có lý do gì để quấy rầy chúng thêm nữa.. 
Thầy Snape đứng đó, giận sùi bọt mép, trợn mắt ngó hết ông Fudge đến cụ Dumbledore. Ông Fudge thì hoàn toàn sửng sốt trước thái độ của thầy Snape, còn cụ Dumbledore thì nhấp nháy cặp mắt long lanh sau cặp kiếng hình nửa vầng trăng. Thầy Snape quay phắt người lại, vạt áo chùng phất một vòng, thầy hùng hùng hổ hổ bước ra phỏi phòng. 
Ông Fudge ngó đau đáu theo thầy Snape, bảo: 
- Ông ta có vẻ không được thăng bằng. Cụ Dumbledore à, nếu tôi là cụ thì tôi sẽ để mắt trông chừng ông ta.. 
Cụ Dumbledore nhẹ nhàng nói: 
- Ồ, không phải ông ta không được thăng bằng. Ông ta chỉ bị một nỗi thất vọng nghiêm trọng!. 
Ông Fudge thở khì một cái: 
- Ông ta đâu phải là người duy nhất thất vọng đâu! Nhật báo tiên tri sẽ tha hồ tán hươu tán vượn! Sirius đã sa lưới pháp luật, nhưng rồi lại trượt qua kẽ ngón tay chúng ta một lần nữa! Bây giờ họ chỉ cần thổi câu chuyện đào thoát của con Bằng Mã lên là thiên hạ tha hồ xúm lại cười tôi! Thôi, tôi phải đi đây, để báo cáo cho Bộ Pháp thuật.... 
Cụ Dumbledore hỏi: 
- Còn bọn giám ngục Azkhaban? Bây giờ cho bọn chúng rút khỏi trường Hogwarts của tôi được rồi chứ?. 
Ông Fudge lùa mấy ngón tay qua mớ tóc thưa trên đầu: 
- Ờ... vâng, bọn chúng sẽ phải đi thôi. Thật không thể nào tưởng tượng nổi là bọn chúng lại toan đặt cái hôn lên một đứa trẻ vô tội... hoàn toàn vượt ra ngoài sự kiểm soát. Không, tôi sẽ tống chúng trở lại canh ngục Azkhaban ngay đêm nay! Có lẽ chúng ta phải tính đến chuyện phái những con rồng đến gác cổng trường Hogwarts.... 
Cụ Dumbledore nói với một nụ cười chớp tắt ném cho Harry và Hermione: 
- Lão Hagrid sẽ khoái lắm đó!. 
Khi ông Fudge ra khỏi phòng bệnh, bà pom vội vã đi tới cánh cửa và khoá nó lại lần nữa. Rồi bà vừa giận dữ lằm bằm với chính mình, vừa đi vô văn phòng của mình. 
Từ cuối phòng, vang lên một tiếng rên khẽ. Ron đã tỉnh. Harry và Hermione có thể nhìn thấy Ron ngồi dậy, dụi mắt, nhìn quanh. Nó rên rỉ: 
- Chuyện... chuyện gì đã xảy ra? Harry à? Sao tụi mình lại ở đây? Chú Sirius đâu? Thầy Lupin đâu? Chuyện gì đang xảy ra vậy?. 
Harry và Hermione đưa mắt nhìn nhau, rồi Harry vừa lấy cho mình mấy miếng sôcôla, vừa bảo Hermione: 
- Bồ giải thích đi!. 

oOo 

Khi Harry, Ron và Hermione rời bệnh thất vào trưa hôm sau, tụi nó nhận thấy cả toà lâu đài đã trống vắng. Cơn nóng đến lột da và kỳ thi kết thúc có nghĩa là mọi người đã kéo nhau đi thăm làng Hogsmeade cả rồi. Tuy nhiên, cả Ron và Hermione đều không cảm thấy thích đi, cho nên hai đứa nó cùng Harry chơi lang thang trong sân trường, tiếp tục nói về những biến cố phi thường xảy ra vào đêm hôm trước, và thắc mắc không biết bây giờ chú Sirius và thầy Lupin đang ở đâu. 
Harry ngồi bên bờ hồ, ngắm những con mực khổng lồ vung vẩy mấy cái xúc tu trong nước một cách lười nhác. Nó không để ý đến câu chuyện đang nói khi đưa mắt nhìn qua bên kia bờ hồ. Chỉ mới đêm hồi hôm qua thôi, từ bên đó, con hươu đã phi nước đại về phía Harry. 
Một cái bóng đổ xuống chỗ bọn trẻ ngồi,Tụi nó ngước nhìn lên và thấy ngay lão Hagrid mắt kèm nhèm đang chùi gương mặt mướt mồ hôi bằng một trong những cái khăn tay bự bằng tấm khăn trải bàn của lão. Lão toe toét cười với ba đứa nhỏ và ngồi xuống bên cạnh chúng: 
- Bác biết lẽ ra bác không nên vui sau những chuyện đã xảy ra hồi tối hôm qua. Ý bác nói đến vụ Black lại trốn thoát, và những chuyện khác... nhưng mà các cháu đoán thử coi.... 
Ba đứa nhỏ giả bộ tò mò hỏi: 
- Chuyện gì vậy bác?. 
- Beaky ấy mà! Nó trốn thoát rồi! Nó đã tự do! Bác đã ăn mừng suốt cả đêm!. 
- Thiệt là tuyệt vời!. 
Hermione nói, ánh mắt nhìn Ron quở trách khi thấy Ron có vẻ như sắp phá ra cười. 
Lão Hagrid ngó mông lung ra sân trường, lẩm bẩm: 
- Ừ... chắc là bác đã cột nó không chặt... Hồi sáng này bác vẫn còn lo lắng... bác nghĩ nó có thể đụng đầu phải giáo sư Lupin trong sân, nhưng thầy Lupin nói hồi hôm qua ổng không hề ăn cái gì hết.... 
Harry nhanh nhẩu hỏi: 
- Bác nói cái gì?. 
Nụ cười của lão Hagrid hơi héo đi một tí: 
- Mèn ơi, các cháu chưa nghe gì hả?. 
Lão Hagrid hạ thấp giọng, mặc dù chung quanh chẳng có lấy một người nào khác: 
- Ờ... hồi sáng này thầy Snape đã nói cho cả nhà Slytherin biết... bây giờ thì chắc là mọi người đều đã biết... Giáo sư Lupin chính là một người sói, hiểu không? Và hồi hôm, ổng bị sổng ra ngoài sân này. Dĩ nhiên bây giờ thì ổng đang thu xếp hành lý.... 
Harry giật mình kêu lên: 
- Thầy đang thu xếp hành lý? Tại sao vậy?. 
Lão Hagrid tỏ ra ngạc nhiên vì chuyện vậy mà Harry cũng phải hỏi: 
- Để ra đi chứ sao nữa? Việc đầu tiên ổng phải làm ngay buổi sáng nay là xin nghỉ dạy. Ổng nói ổng không thể liều lĩnh để cho chuyện đó xảy ra thêm một lần nữa.... 
Harry lật đật đứng dậy. Nó nói với Ron và Hermione: 
- Mình phải đến gặp thầy. 
- Nhưng nếu thầy xin nghỉ.... 
- ... tụi mình đâu có thể làm gì được đâu.... 
- Mình không cần biết. Mình vẫn muốn đến gặp thầy. Mình sẽ quay lại gặp hai bồ ở đây. 

oOo 

Cửa văn phòng của thầy Lupin để mở. Thầy đã đóng gói gần hết đồ đạc của thầy lại. Cái bồn vốn chứa lũ Grindylow giờ trống rỗng đứng bên cạnh cái vali cũ kỹ mòn sơn đang mở nắp và chất gần đầy. Thầy Lupin đang cúi xuống cái gì đó trên bàn làm việc của thầy và chỉ ngẩng đầu lên khi Harry gõ cửa. 
Thầy Lupin mỉm cười 
- Thầy đã nhìn thấy con đến. 
Thầy chỉ vào tấm giấy da trải trên bàn mà lúc nãy thầy đang chăm chú xem xét. Đó là tấm bản đồ của Đạo tặc. 
Harry nói: 
- Con vừa mới gặp bác Hagrid, bác ấy nói thầy đã xin nghỉ dạy. Có đúng thế không hở thầy?. 
Thầy Lupin bắt đầu mở ngăn kéo bàn giấy và lấy các thứ ở bên trong ra. 
- Thầy e là đúng như vậy!. 
Harry nói: 
- Tại sao? Bộ Pháp thuật có buộc tội thầy giúp đỡ chú Sirius đào tẩu đâu, đúng không thầy?. 
Thầy Lupin bước tới cánh cửa, khép nó lại phía sau Harry: 
- Không, giáo sư Dumbledore đã tìm cách thuyết phục ông Fudge rằng thầy chỉ cố gắng cứu mạng các con. Và đó là giọt nước làm tràn ly đối với thầy Snape. Thầy nghĩ chắc vụ mất huy chương Merlin làm ổng tức lắm. Thành ra hồi sáng này lúc ăn điểm tâm, ổng... ờ... tình cờ để lộ ra chuyện thầy là người sói. 
Harry nói: 
- Thầy đừng bỏ đ